Super Watermelon-Man.

Ngoài kia, có những người thu lượm hồi ức, là anh ấy, là bạn, là tôi.

Theo thời gian, chúng ta đều sứt mẻ cả thôi.

Nếu trên đời này thực sự tồn tại những thứ gọi là mãi mãi, tuyệt đối sẽ không phải là tình yêu.

Chỉ với một câu nói, nửa đùa nửa thật từ anh, vậy là em chờ.

Là em tự nguyện chờ đợi với tất cả chân thành, dù biết thời gian trôi qua rất nhanh, dù biết thanh xuân rất ngắn, em đợi anh.

Bỏ ngoài tai bao can ngăn, im lặng, khoác lên người sự cô đơn đầy kiêu ngạo của bản thân, em đợi anh.

Hiện tại này, là em tự chuốc lấy.

Nhưng…có bao giờ, anh chợt muốn biết, những năm tháng không anh, em đã sống thế nào?

Đôi lúc, tôi luôn tự hỏi, tình yêu là thứ gì, mà làm một kẻ sợ đau có thể tự tổn thương hết lần này đến lần khác, làm một kẻ thiếu kiên trì có thể nhẫn nại chờ đợi suốt bao năm.

Kể cả anh.

Đến cuối cùng, anh vẫn chưa trả lời cho tôi, tình yêu" rốt cục là thứ gì chứ?

Có con đường nào dài rộng mãi, để anh đi với em thật lâu.

"Vì chẳng phải đàn bà luôn giấu vui buồn vào tóc, đàn ông vuốt tóc đàn bà mãi mà chẳng hề thấu những buồn vui đấy sao?"

Đàn bà - Iris Cao

Fixed. theme by Andrew McCarthy